-
Một buổi sáng tưởng chừng bình thường, nhưng là khởi đầu cho chuỗi biến cố…
-
Sáng hôm sau, cô thức dậy sớm hơn thường lệ. Không phải vì có việc gấp, mà vì cơ thể đã quen với việc tỉnh giấc trước khi đầu óc kịp bày ra lý do để ngủ thêm. Cô nằm yên vài phút, nhìn trần nhà, để cảm giác tối qua lắng xuống đáy. Không…
-
Cuối tuần, cô nhận được lời mời dự một buổi gặp mặt nhỏ. Không phải trực tiếp từ anh, mà từ một người bạn chung. Tin nhắn viết gọn: “Tụi mình ngồi cà phê cho vui, có anh ấy.” Không có từ em. Không có từ đi cùng. Cô đọc, suy nghĩ vài phút rồi đồng ý.…
-
Cô từng là người trả lời tin nhắn rất nhanh. Không phải vì rảnh, mà vì cô tin rằng, sự hiện diện đúng lúc là một dạng tôn trọng. Nếu ai đó tìm đến mình, cô không để họ phải chờ lâu — trừ khi thật sự không thể. Thói quen ấy hình thành từ…
-
Anh bắt đầu nhắn tin đều hơn. Không nhiều hơn trước, mà đúng lúc hơn — vào ban ngày, khi cô đang làm việc; vào buổi tối, khi cô vừa về nhà. Nhịp điệu mới, trông có vẻ là một sự quan tâm. Nhưng cô nhận ra, nó khác với sự chủ động tự nhiên.…

