Anh bắt đầu nhắn tin đều hơn. Không nhiều hơn trước, mà đúng lúc hơn — vào ban ngày, khi cô đang làm việc; vào buổi tối, khi cô vừa về nhà. Nhịp điệu mới, trông có vẻ là một sự quan tâm. Nhưng cô nhận ra, nó khác với sự chủ động tự nhiên. Nó giống như một cách đặt lại quyền kiểm soát.

Tin nhắn đến: “Tối nay em làm gì?”
 Cô đang đọc sách. Không vội trả lời. Hai mươi phút sau, cô nhắn: “Ở nhà.”

“Sao không rủ anh?”

Câu hỏi nhẹ, có vẻ đùa. Nhưng cô đọc ra một tầng nghĩa khác: nếu em ở nhà, thì thời gian đó nên dành cho anh.

Cô không trả lời ngay. Không phải vì không có câu trả lời, mà vì cô đang cân nhắc: mình có cần giải thích cho việc ở một mình không?

Cuối cùng, cô nhắn: “Em muốn ở yên.”
 Không thêm gì.

Tin nhắn được xem. Một lúc sau, anh trả lời: “Ừ, nhưng em đừng thu mình quá.”

Cô nhìn câu đó khá lâu. Đừng thu mình — một lời khuyên mang dáng dấp quan tâm, nhưng lại phủ nhận điều cô đang cố giữ. Cô không thấy tức. Chỉ thấy rõ hơn: anh không quen với việc cô không hướng về anh.

Những ngày sau, những câu tương tự xuất hiện nhiều hơn.
 “Em đừng nghĩ nhiều.”
 “Em đừng nghiêm trọng hóa.”
 “Em đừng tự làm mình xa mọi người.”

Cô nghe. Không phản bác. Nhưng mỗi lần như vậy, cô lại thấy mình bị đặt vào một vị trí quen thuộc — người cần được điều chỉnh.

Một buổi chiều, cô nói với anh rằng cuối tuần này cô có kế hoạch đi cùng bạn. Anh im lặng vài giây, rồi nhắn: “Bạn nào?”
 Cô trả lời tên.
 “Anh không biết người đó.”

Không phải một câu hỏi. Chỉ là một nhận xét. Nhưng cô nghe ra điều phía sau: những gì anh không biết, dường như không nên xảy ra.

Cô trả lời bình thản: “Không sao, em biết.”
 Anh không nhắn lại ngay.

Tối đó, họ gặp nhau. Không khí không căng. Nhưng có một sự dè chừng rất mỏng giữa hai người. Anh nhìn cô nhiều hơn, như đang cố đọc xem cô đang nghĩ gì.

“Em dạo này khác thật,” anh nói.
 Cô gật đầu.
 “Anh nói rồi.”

Anh thở nhẹ.
 “Anh chỉ sợ em tự làm mình khó gần.”

Cô nhìn anh. Lần này, cô không né ánh mắt.
 “Có thể,” cô nói, “nhưng em không thấy mình đang làm sai.”

Anh im lặng. Cô nhận ra, anh không quen với việc cô không nhận lỗi cho một sự thay đổi không gây tổn hại cho ai.

“Anh chỉ muốn tốt cho em,” anh nói sau đó.

Câu nói ấy từng khiến cô mềm lại. Nhưng lần này, nó không còn hiệu lực như trước. Cô nhận ra, ‘muốn tốt’ đôi khi chỉ là cách nói khác của ‘muốn mọi thứ theo cách mình quen’.

Cô không tranh luận. Không cần thiết. Cô chỉ nói:
 “Em ổn.”

Hai chữ. Đủ để kết thúc.

Trên đường về, cô nghĩ về những ‘đừng’ mà anh dành cho cô. Không cái nào quá đáng. Nhưng cộng lại, chúng tạo thành một khung rất rõ: ở trong đó, cô được phép tồn tại, miễn là không đi quá xa khỏi tầm với của anh.

Cô không ghét anh. Cũng không trách. Cô hiểu, ai cũng có những giới hạn vô thức. Nhưng cô bắt đầu hiểu rõ hơn về giới hạn của chính mình: cô không muốn được yêu theo cách bị điều chỉnh.

Tối đó, anh nhắn: “Anh thấy em lạnh.”
 Cô đọc, mỉm cười rất nhẹ. Không phải vì vui, mà vì cô nhận ra: khi một người không còn dễ kiểm soát, họ thường bị gán cho cái nhãn ‘lạnh’.

Cô nhắn lại: “Em chỉ không còn vội.”

Tin nhắn được xem. Không có hồi đáp ngay.

Cô đặt điện thoại xuống, quay lại với cuốn sách dang dở. Lần này, cô đọc được vài trang liền mà không phân tâm. Một cảm giác yên ổn rất mới xuất hiện — không đến từ sự được quan tâm, mà từ việc không còn phải giải thích cho nhu cầu được là chính mình.

Và cô biết, từ đây, mọi thứ sẽ không thể quay lại như trước. Không phải vì cô thay đổi quá nhiều. Mà vì cô đã ngừng chấp nhận những “nhưng em đừng…” như một dạng yêu thương. Cô không chắc mình đã thay đổi từ lúc nào, chỉ biết là những điều từng khiến cô cố gắng, giờ bắt đầu làm cô mệt.

———
Bạn đã đọc đến đây.

Có những câu chuyện, nếu dừng lại ở chương này, mọi thứ vẫn chỉ là bề nổi.

Từ chương 6 trở đi, các chi tiết then chốt bắt đầu lộ diện. Những điều đã được gieo từ đầu truyện sẽ dần kết nối thành một sự thật không dễ chấp nhận.

🔒 Từ chương 6 trở đi là nội dung mở khoá.

👉 [MỞ KHOÁ TOÀN BỘ TRUYỆN NGAY]


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *