Cô từng là người trả lời tin nhắn rất nhanh. Không phải vì rảnh, mà vì cô tin rằng, sự hiện diện đúng lúc là một dạng tôn trọng. Nếu ai đó tìm đến mình, cô không để họ phải chờ lâu — trừ khi thật sự không thể.

Thói quen ấy hình thành từ rất lâu. Và trong mối quan hệ này, nó diễn ra một cách tự nhiên đến mức cô chưa từng đặt câu hỏi.

Cho đến một buổi sáng, cô nhận ra mình đang cầm điện thoại, nhìn một tin nhắn đến từ đêm qua.

“Ngủ chưa?”

Gửi lúc gần một giờ sáng.
 Cô đã ngủ. Không phải cố tình. Chỉ là mệt.

Cô nhìn dòng chữ ấy vài giây. Không có cảm giác áy náy như trước. Không có thôi thúc phải giải thích. Cô đặt điện thoại xuống, đi pha cà phê, mở cửa sổ. Thành phố sáng lên rất chậm, như thể cũng đang cân nhắc có nên bắt đầu ngày mới hay không.

Khi quay lại, điện thoại vẫn im lặng. Không có tin nhắn nối tiếp. Cô nhận ra mình đã quen với việc những câu hỏi của anh thường chỉ xuất hiện khi ngày của anh đã khép lại.

Cô không trả lời ngay.
 Không phải để thử.
 Cũng không phải để trừng phạt.

Chỉ là cô không muốn phá vỡ buổi sáng của mình vì một thói quen không còn mang lại cảm giác ấm áp.

Đến trưa, cô mới nhắn lại: “Lúc đó em ngủ rồi.”
 Một câu trung tính. Không trách. Không giải thích thêm.

Tin nhắn được xem. Một lúc sau, anh trả lời: “À, ok.”
 Không thêm gì.

Cô nhìn câu trả lời ấy, cảm thấy một khoảng trống rất nhỏ mở ra. Không lớn, không đáng sợ. Nhưng đủ để ánh sáng lọt vào. Cô nhận ra: có những kết nối chỉ tồn tại khi một bên luôn sẵn sàng.

Chiều hôm đó, anh nhắn tiếp, hỏi về một chuyện vụn vặt. Cô đang bận, nhìn thấy, nhưng không dừng lại để trả lời ngay. Lần đầu tiên, cô để tin nhắn ở đó, không vì quên, mà vì cô chọn xong việc đang làm trước.

Hai tiếng sau, cô trả lời.
 Không có dấu hiệu khó chịu từ anh. Nhưng cũng không còn sự liền mạch như trước.

Buổi tối, cô đi ăn với một người bạn cũ. Họ nói chuyện lâu hơn dự tính. Cô cười nhiều. Không phải vì câu chuyện quá hay, mà vì cô không phải canh điện thoại. Khi về đến nhà, cô thấy một tin nhắn mới: “Hôm nay em bận à?”

Cô đọc. Không cảm thấy áp lực phải chứng minh điều gì. Cô nhắn lại: “Ừ.”
 Một chữ. Đủ thông tin. Cô chợt nhớ ra, đã lâu rồi người ấy không còn hỏi :”Em có mệt không ?”

Chỉ là những câu hỏi về công việc, lịch trình, những thứ không va chạm vào cảm xúc

Anh trả lời chậm hơn mọi khi. Câu chữ cũng ngắn hơn. Cô nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trong nhịp điệu — giống như khi một bài hát quen thuộc bị đổi tempo.

Cô không hoảng. Cũng không buồn. Chỉ quan sát.

Những ngày sau đó, cô tiếp tục giữ nhịp mới. Không lạnh lùng. Không né tránh. Chỉ là không còn đặt sự sẵn sàng của mình lên trên mọi thứ khác. Cô trả lời khi có thể. Cô không giải thích vì sao mình bận. Cô không bù đắp cho những khoảng im lặng bằng sự ân cần dư thừa.

Anh bắt đầu hỏi nhiều hơn.
 “Em dạo này ít nói hơn.”
 “Có chuyện gì không?”

Cô đọc những câu hỏi ấy, nhận ra một điều rõ ràng: sự thay đổi của cô không phải là vấn đề — vấn đề là anh đã quen với phiên bản cũ của cô.

Một tối, khi họ gặp nhau, anh nói điều đó trực diện hơn.
 “Anh thấy em khác rồi.”

Cô nhìn anh. Không phòng thủ. Không phủ nhận.
 “Có thể,” cô nói.

Anh im lặng vài giây.
 “Em không còn như trước.”

Cô gật đầu.
 “Ừ.”

Câu trả lời ấy không mang ý thách thức. Chỉ là một sự thừa nhận bình thản. Cô nhận ra mình không còn sợ việc làm người khác thất vọng, nếu cái giá phải trả là việc tiếp tục làm mình mệt.

Anh nhìn cô, như đang cố tìm lại điều gì đó quen thuộc. Nhưng cô biết, có những thứ một khi đã đổi, thì không thể quay lại bằng cách gọi tên.

Buổi gặp kết thúc sớm hơn thường lệ. Không có tranh cãi. Không có nước mắt. Chỉ là một sự lửng lơ kéo dài đến khi cả hai đều hiểu rằng, mối quan hệ này chỉ vận hành tốt khi cô chấp nhận nhỏ lại.

Trên đường về, cô không thấy mình mất mát. Chỉ là một cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn ngạc nhiên. Cô không ngờ rằng, việc ngừng làm một điều rất nhỏ — trả lời ngay lập tức — lại khiến cô cảm thấy mình trở lại vị trí trung tâm của đời mình.

Tối đó, anh nhắn: “Anh thấy khoảng cách.”
 Cô đọc, suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Em chỉ đang sống đúng nhịp của mình.”

Tin nhắn được xem. Không có hồi đáp ngay.

Cô đặt điện thoại xuống, nằm yên trong bóng tối. Lần đầu tiên sau rất lâu, cô không tự hỏi mình đã làm gì sai. Cô chỉ nghĩ: nếu một mối quan hệ không chịu được nhịp thở thật của cô, thì có lẽ nó chưa từng dành cho cô.

Và đó không còn là một kết luận đau đớn nữa. Chỉ là một chi tiết nhỏ. Nhưng không thể bỏ qua.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *