Cuối tuần, cô nhận được lời mời dự một buổi gặp mặt nhỏ. Không phải trực tiếp từ anh, mà từ một người bạn chung. Tin nhắn viết gọn: “Tụi mình ngồi cà phê cho vui, có anh ấy.”
 Không có từ em.
 Không có từ đi cùng.

Cô đọc, suy nghĩ vài phút rồi đồng ý. Không phải vì háo hức, mà vì cô muốn biết mình đang đứng ở đâu — ít nhất là trong những tình huống không được chuẩn bị sẵn.

Quán cà phê nằm trên tầng cao, nhiều ánh sáng. Khi cô đến, mọi người đã ngồi khá đông. Anh ở đó, cười nói thoải mái, giống như mọi khi. Khi thấy cô, anh gật đầu, mỉm cười, đứng lên kéo ghế giúp. Cử chỉ vừa đủ lịch sự, vừa đủ xa để không ai phải đặt câu hỏi.

“Lâu rồi không gặp,” anh nói.
 “Ừ,” cô đáp.

Không thêm gì. Không cần thiết.

Cô ngồi vào chỗ, giữa những câu chuyện nối tiếp nhau. Mọi người nói về công việc, về kế hoạch sắp tới, về những điều mang tính công khai. Cô lắng nghe, thỉnh thoảng góp vài câu. Không ai đối xử với cô khác đi. Nhưng cũng không ai xem cô là một phần đặc biệt của câu chuyện.

Có người hỏi anh:
 “Dạo này đi đâu cũng một mình vậy?”

Anh cười nhẹ.
 “Quen rồi.”

Câu trả lời trôi qua êm, không vấp. Không ai hỏi thêm. Cô nhấp một ngụm nước, vị đắng lan chậm trong miệng. Quen rồi — hai chữ đủ để đóng lại mọi khả năng mở rộng.

Cô không nhìn anh ngay lúc đó. Không phải vì sợ ánh mắt mình phản bội cảm xúc, mà vì cô nhận ra: mình không có tư cách để phản ứng. Cô không phải người bị nhắc đến, cũng không phải người được loại trừ. Cô chỉ đơn giản là không nằm trong phương trình.

Một lúc sau, anh nghiêng người sang, nói nhỏ:
 “Em uống gì không? Anh gọi thêm.”

Cô lắc đầu.
 “Không cần.”

Câu trả lời đến nhanh hơn cô tưởng. Không suy nghĩ, không do dự. Cô nhận ra mình đang học cách từ chối những điều vốn dĩ không thuộc về mình.

Cuộc gặp kéo dài thêm một lúc. Cô cười khi cần cười, im lặng khi cần im lặng. Không ai nhận ra trong cô đang có một sự điều chỉnh rất nhỏ, nhưng rõ ràng: cô đang thu mình lại, không phải vì yếu, mà vì tỉnh.

Khi ra về, anh đi cạnh cô một đoạn. Không ai đi cùng họ. Hành lang dài, ánh đèn vàng.

“Em sao rồi?” anh hỏi.
 “Bình thường,” cô đáp.

Anh gật đầu.
 “Anh bận quá, dạo này ít liên lạc.”

Cô không trả lời ngay. Cô nhìn thẳng phía trước, bước chậm lại một nhịp. Không phải để tạo kịch tính, chỉ là để chắc rằng mình nói ra điều đó vì muốn, không phải vì cần. Cô đã tự nhắc mình nhiều lần rằng:

Đừng kỳ vọng quá nhiều vào một cuộc nói chuyện mà cả hai đều chưa sẵn sàng nói thật.

“Em biết,” cô nói.
 Giọng đều. Không trách. Không buồn.

Anh nhìn cô, như muốn nói thêm điều gì đó, rồi thôi. Khoảng im lặng giữa họ kéo dài vài giây. Không khó chịu, nhưng đủ để cả hai cùng nhận ra nó tồn tại.

“Lúc nãy…” anh bắt đầu, rồi dừng lại.
 “Ừ?” cô quay sang.

Anh lắc đầu.
 “Không có gì.”

Cô gật đầu. Lần này, cái gật của cô không phải là chấp nhận, mà là đóng lại.

Họ dừng trước bãi xe. Anh nói lời tạm biệt, vẫn lịch sự, vẫn đúng mực. Cô chào lại. Không ai hứa hẹn điều gì. Không ai níu.

Trên đường về, cô nghĩ về buổi gặp vừa rồi. Không có khoảnh khắc nào đủ đau để gọi tên. Nhưng chính vì thế, nó mới khiến cô mệt. Có những tổn thương không đến từ một cú đánh, mà từ việc liên tục đứng sai chỗ.

Cô nhận ra mình đã quen với việc tồn tại trong những không gian không dành cho mình. Không ai đuổi đi. Nhưng cũng không ai giữ lại.

Tối đó, anh nhắn: “Hôm nay cảm ơn em đã đến.”
 Cô đọc, không trả lời ngay. Lần này, không phải vì suy nghĩ nên nói gì, mà vì cô đang cân nhắc: mình có còn muốn tiếp tục vai diễn này không.

Cuối cùng, cô nhắn lại: “Ừ.”
 Một chữ. Đủ.

Cô đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế. Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra một điều rất rõ: khi một mối quan hệ chỉ tồn tại được trong riêng tư, thì sự im lặng nơi công khai chính là câu trả lời.

Và lần đầu tiên, cô không tìm cách bào chữa cho điều đó.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *