Sáng hôm sau, cô thức dậy sớm hơn thường lệ. Không phải vì có việc gấp, mà vì cơ thể đã quen với việc tỉnh giấc trước khi đầu óc kịp bày ra lý do để ngủ thêm. Cô nằm yên vài phút, nhìn trần nhà, để cảm giác tối qua lắng xuống đáy.

Không buồn.
 Không vui.
 Chỉ là một thứ gì đó lơ lửng, chưa kịp đặt tên.

Cô pha cà phê, mở cửa sổ. Thành phố buổi sáng khác hẳn buổi tối — rõ ràng, rành mạch, không cho phép người ta mập mờ. Ánh nắng chiếu thẳng vào những thứ vốn đã ở đó, không che giấu, không làm dịu đi. Cô nhận ra mình thích buổi tối hơn. Ít nhất, buổi tối cho phép người ta ở lại trong những khoảng xám.

Điện thoại không có tin nhắn mới. Cô nhìn màn hình một lúc rồi đặt xuống. Không phải chờ đợi. Chỉ là kiểm tra thói quen. Cô tự nhắc mình rằng, việc không có hồi đáp tối qua cũng không có gì bất thường. Giống mọi khi.

Ở văn phòng, ngày trôi qua đều đều. Cô làm việc, trả lời email, họp hành. Mọi thứ vận hành trơn tru, không vướng mắc. Nếu nhìn từ bên ngoài, không ai có thể nhận ra trong cô đang có một dòng suy nghĩ chạy song song với công việc: Mọi thứ giữa họ cũng vận hành như thế này — không lỗi, không dừng, nhưng cũng không tiến.

Buổi trưa, cô ăn cùng vài đồng nghiệp. Câu chuyện xoay quanh những điều quen thuộc: deadline, lương thưởng, một người nào đó sắp cưới. Cô cười, gật đầu, góp vài câu vừa đủ. Khi ai đó hỏi đùa:
 “Dạo này có ai đưa đón chưa?”

Cô lắc đầu.
 “Chưa.”

Không nói thêm. Không giải thích. Câu hỏi ấy trôi qua nhanh, như chưa từng được hỏi. Nhưng trong lòng cô, nó để lại một vệt mảnh. Không sắc, không sâu, chỉ đủ để nhận ra rằng, có những câu hỏi không ai hỏi tiếp, vì họ đã ngầm đoán được câu trả lời.

Chiều xuống chậm. Trời lại có mây. Cô nhận được một tin nhắn: “Tối nay anh bận, chắc không gặp được.”
 Không lời xin lỗi.
 Không lời hẹn bù.

Cô đọc, đặt điện thoại xuống. Phản xạ đầu tiên của cô là gật đầu — một cái gật trong im lặng. Cô quen với việc điều chỉnh lịch của mình sao cho vừa với khoảng trống còn lại của người khác. Nhưng lần này, cô dừng lại thêm một nhịp.

Cũng không sao, cô nghĩ.
 Và rồi, ngay sau đó, cô tự hỏi: Tại sao mình lại phải tự trấn an nhanh đến vậy?

Cô nhắn lại một câu ngắn: “Ừ.”
 Không biểu tượng cảm xúc. Không thêm lời.

Tin nhắn được xem rất nhanh. Lần này, có hồi đáp: “Hôm khác nhé.”
 Cô nhìn hai chữ ấy lâu hơn cần thiết. Hôm khác — một lời hứa không ngày giờ, đủ lịch sự để không bị xem là phũ, đủ mơ hồ để không ai phải chịu trách nhiệm.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, quay lại với công việc. Nhưng đầu óc cô không còn hoàn toàn ở đó nữa. Một câu hỏi rất nhỏ bắt đầu lặp lại, không ồn ào, chỉ bền bỉ: Nếu mọi thứ cứ giống mọi khi, thì mình đang chờ điều gì khác đi?

Tan làm, cô không về ngay. Cô đi bộ một đoạn, để gió chiều làm dịu suy nghĩ. Những cửa hàng hai bên đường bắt đầu lên đèn. Người ta đi cạnh nhau, nói cười, có người nắm tay, có người đi một mình. Cô nhận ra mình không ghen. Chỉ là một cảm giác xa xôi, như đang xem một bộ phim không liên quan trực tiếp đến mình.

Cô ghé vào một hiệu sách nhỏ. Không có ý định mua gì cụ thể, chỉ muốn ở trong một không gian khác. Cô lướt qua những kệ sách, đọc vài dòng mở đầu, rồi đặt lại. Có những câu chuyện, chỉ cần đọc vài trang là biết mình không thuộc về đó.

Ở góc cuối, cô dừng lại trước một cuốn sổ bìa trơn. Không có gì đặc biệt. Cô cầm lên, lật vài trang trắng. Những trang giấy chưa viết khiến cô chợt nghĩ: Nếu mình viết ra tất cả những điều chưa nói, liệu chúng có trở nên rõ ràng hơn không?

Cô đặt cuốn sổ xuống. Không mua. Cô biết mình chưa sẵn sàng đối diện trực diện với những dòng chữ đó.

Tối, cô về nhà, nấu ăn đơn giản. Trong lúc chờ nước sôi, cô nhìn điện thoại thêm một lần nữa. Không có tin nhắn mới. Cô nhận ra mình không còn mong đợi hồi đáp nữa, chỉ là muốn xác nhận sự im lặng.

Cô ăn tối một mình, bật một bộ phim cũ làm nền. Có những đoạn cô không nhớ đã xem bao nhiêu lần, nhưng vẫn để đó. Giống như mối quan hệ này — quen thuộc đến mức, đôi khi cô quên mất mình có quyền đặt câu hỏi.

Trước khi ngủ, cô nhận được một tin nhắn nữa: “Hôm nay em có mệt không?”
 Câu hỏi đến muộn. Muộn hơn cả ngày của cô.

Cô đọc. Không trả lời ngay. Lần này, cô không thử kiểm tra điều gì cả. Chỉ là cô muốn thành thật với cảm giác của mình: câu hỏi này, nếu đến sớm hơn, có lẽ đã mang ý nghĩa khác.

Cô nhắn lại sau đó: “Cũng bình thường.”
 Tin nhắn được xem. Có hồi đáp, vài câu chuyện lặt vặt, như thể không có gì lệch nhịp.

Cô đặt điện thoại xuống, tắt đèn. Trong bóng tối, cô nằm yên, lắng nghe nhịp thở của chính mình. Cô không nghĩ đến việc rời đi. Ít nhất là chưa. Nhưng lần đầu tiên, cô nhận ra mình đang bắt đầu đếm những lần giống mọi khi.

Và cô hiểu rằng, khi người ta bắt đầu đếm, nghĩa là sự chấp nhận đã không còn trọn vẹn.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *