Cô không nhớ mình đã bắt đầu tư thế nào, chỉ nhớ cảm giác về một thói quen không tên.

Tại quán cà phê nằm nép mình cuối con phố, ánh đèn vàng thường đánh lừa thị giác người ta về một sự ấm áp không có thật. Lynx ngồi đó, ngón tay vạch những đường vô nghĩa lên lớp mồ hôi bám ngoài ly nước đá. Mười phút trôi qua. Hai mươi phút.

Người ấy đến. Không một lời xin lỗi, chỉ có tiếng ghế gỗ kéo lê trên sàn nghe chát chúa. Một nụ cười đặt xuống bàn, nhẹ bẫng, như thể nó có giá trị ngang bằng với hai mươi phút cuộc đời cô vừa trôi mất.

“Em uống gì?” – Anh hỏi, mắt không rời màn hình điện thoại đang sáng đèn liên tục.

“Giống mọi khi.”

Chữ “giống mọi khi” rơi ra khỏi môi cô, nghe như một lời cam chịu. Trong thế giới của những mối quan hệ mập mờ, sự “hiểu nhau” đôi khi là một cái bẫy. Nó tạo ra ảo giác về sự gắn kết, trong khi thực chất chỉ là một kịch bản được lặp đi lặp lại để không ai phải nỗ lực thêm.

Anh gọi nước, sau đó đặt điện thoại xuống, nhưng lại úp mặt màn hình xuống bàn.

Hành động nhỏ đó như một vết cắt mảnh. Nó không đau ngay, nhưng nó nhắc Lynx nhớ rằng: Ở đây, trong khoảng không gian này, có những vùng bí mật mà cô mãi mãi không được phép chạm tới. Họ nói về bộ phim mới, về áp lực công việc, về đủ thứ chuyện trên đời — trừ chuyện về “chúng ta”.

“Dạo này em lạ thế?” – Anh ngước lên, ánh mắt đột ngột dừng lại trên gương mặt cô.

Lynx mỉm cười, nụ cười mà cô đã tập luyện rất nhiều lần trước gương. “Em vẫn vậy. Chỉ là, em đang học cách ở lại mà không cần phải đặt câu hỏi thôi.”

Anh im lặng. Sự im lặng của anh không phải là sự thấu hiểu, mà là sự nhẹ nhõm của một người vừa tránh được một cuộc chất vấn.

Ngoài trời bắt đầu mưa. Tiếng mưa rơi lộp bộp lên mái hiên, trở thành phông nền cho những khoảng lặng. Cô thích mưa, vì mưa cho phép người ta im lặng mà không bị hỏi lý do. Trong những lúc như thế này, cô thường nghĩ rằng, nếu mọi thứ cứ diễn ra chậm rãi như vậy, có lẽ ở lại thêm một chút cũng không phải là điều gì quá sai.

“Em có về sớm không?”
 “Chắc là không.”

Cô không nói thêm rằng mình không có kế hoạch nào khác. Không nói rằng, nếu người kia đề nghị đi đâu đó, cô sẽ đồng ý. Những câu ấy, cô giữ lại cho mình. Không phải vì kiêu hãnh, mà vì cô hiểu: có những mong đợi, nếu nói ra, sẽ tự động trở thành gánh nặng.

Họ ngồi thêm một lúc nữa. Không ai nhìn đồng hồ. Thời gian ở giữa họ trôi theo một nhịp rất riêng – không vội, không gấp, nhưng cũng không tiến lên. Cô chợt nhận ra mình đang ở trong một trạng thái quen thuộc: vừa đủ dễ chịu để không muốn rời đi, vừa đủ tỉnh táo để biết rằng, đây không phải là nơi có thể ở mãi.

Khi đứng dậy, người kia khoác áo, hỏi một câu rất nhẹ:
 “Em về cẩn thận nhé.”

Không có cái ôm.
 Không có lời hẹn rõ ràng cho lần sau.
 Chỉ là một lời chúc an toàn, đặt đúng vị trí của nó.

Đêm đó, khi rời quán, anh đi trước một bước, cô lùi lại một bước. Khoảng cách một bước chân đó chính là định nghĩa chính xác nhất cho mối quan hệ này: Đủ gần để thấy hơi ấm, nhưng đủ xa để không bao giờ thuộc về nhau.

Cô bước ra ngoài. Mưa đã nhẹ hơn. Con đường trước mặt loang loáng ánh đèn, mọi thứ phản chiếu nhưng không giữ lại hình ảnh nào quá lâu. Cô đi chậm, không phải vì mệt, mà vì cô muốn kéo dài cảm giác vừa rồi thêm một chút.

Cảm giác được ở cạnh ai đó, mà không cần phải là gì của họ.

Điện thoại rung trong túi áo. Một tin nhắn ngắn: “Về tới thì nhắn anh.”
 Cô đọc. Không trả lời ngay.

Cô đứng dưới mái hiên một tòa nhà, nhìn mưa rơi. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt tự hỏi: nếu mình không phản hồi ngay, mọi thứ có thay đổi gì không? Người kia có nhận ra sự chậm trễ ấy không? Hay nó cũng sẽ trôi qua, giống như rất nhiều điều khác giữa họ?

Cô nhận ra mình đang làm một việc rất quen: thử kiểm tra vị trí của bản thân bằng cách im lặng.

Vài phút sau, cô nhắn lại: “Em về rồi.”
 Tin nhắn được xem rất nhanh.
 Không có hồi đáp.

Cô cất điện thoại vào túi, tiếp tục bước đi. Trong lòng không có sóng lớn. Chỉ là một gợn nhẹ, đủ để ghi nhớ. Cô biết đêm nay mình vẫn sẽ ngủ được. Sáng mai vẫn sẽ thức dậy, đi làm, sống cuộc sống của mình như mọi ngày.

Nhưng có một điều rất nhỏ đã thay đổi.

Cô hiểu rằng, mình đang ở đây – trong mối quan hệ này, trong khoảng không gian này – dù chưa ai thực sự mời. Cô không bị ép ở lại. Cũng không ai giữ cô lại. Cô ở lại vì cô cho phép mình làm vậy.

Ở lại đủ lâu, đôi khi không phải vì hy vọng, mà vì chưa sẵn sàng gọi tên sự thật.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *